Đến Úc du lịch nhưng mang theo bằng cấp, nữ du khách bị trục xuất thẳng tay

 Một công dân Ấn Độ đã bị chính phủ Úc hủy visa du lịch, đồng thời trục xuất về nước vì mang theo bằng cấp học thuật và chứng chỉ chuyên môn trong hành lý.

Ngoài việc có động cơ đáng ngờ khi mang theo bằng cấp trong lúc du lịch, nữ hành khách còn cung cấp lời khai không nhất quán. Khi hạ cánh vào tối thứ Hai, cô Kaur đã bị các nhân viên an ninh tại sân bay Avalon (Melbourne) đề nghị kiểm tra hành lý vì một số loại thuốc mình khai báo trong thẻ hành khách nhập cảnh.

Nữ du khách Ấn Độ bị trục xuất không lâu sau khi đặt chân xuống sân bay Avalon.

Trong quá trình xem xét, các sĩ quan thuộc Lực lượng Biên phòng tìm thấy hàng loạt bằng cấp của cô gái 23 tuổi, kể cả chứng chỉ IELTS. Đáng ngờ hơn nữa, cảnh sát phát hiện nữ hành khách chỉ mang đúng 100 đô Úc trong người. Khi bị tra hỏi, Kaur tỏ ra lúng túng và không thể đưa ra câu trả lời thỏa đáng cho cơ quan chức năng.

Bên cạnh đó, thông tin mà nữ du khách này cung cấp cũng xuất hiện nhiều mâu thuẫn. Kaur cho biết mình dự định ở lại Melbourne tận 3 tháng, trong khi tờ khai lại nêu rõ cô chỉ tạm trú tại đây trong 1 tháng. Chẳng những thế, cô còn không có chút hình dung nào về những địa điểm cụ thể mà mình sẽ ghé thăm trong thời gian ở Melbourne. Khi nhân viên điều tra gặng hỏi, Kaur chỉ biết gượng gạo trả lời rằng bản thân muốn đi xem “công viên và khách sạn”.

Cô đã bị chính phủ Úc hủy visa và đưa về nước, không có cơ hội ở lại Melbourne.

Tất cả những dấu hiệu trên khiến Lực lượng Biên phòng có lý do tin rằng Kaur đang cố tìm cách kéo dài thời gian ở lại Úc để tìm việc làm, bất chấp quy định trong visa du lịch không cho phép cô làm thế. Nữ du khách đã được đưa đến trại tạm giam Broadmeadows và đáp chuyến bay tới Kuala Lumpur vào ngày hôm sau. Cô hạ cánh tại sân bay ở Ấn Độ vào tối thứ Sáu.

Chia sẻ về sự cố này, Kaur cho biết bản thân có hơi mất bình tĩnh trong lúc trả lời dẫn đến thông tin sai lệch, nhưng việc bị còng tay và áp giải đi khiến cô thấy vô cùng xấu hổ. Cô gái 23 tuổi nói: “Suốt hai ngày liền, tôi phải vạ vật ngả lưng trên băng ghế cứng với độc một chiếc chăn mỏng trên người. Giờ tôi chỉ mong cơn ác mộng này sớm kết thúc mà thôi.”

Nguồn: Nepalese Voice